Cách giao tiếp của người khiếm thính và người điếc

0

Người khiếm thính có cách giao tiếp khác hẳn với những người bình thường, họ có thể nói chuyện nhưng gặp khó khăn khi nghe người khác nói. Vậy người khiếm thính sử dụng phương pháp giao tiếp như thế nào?

Không phải ai cũng có thể giao tiếp bình thường, trong xã hội loài người ngoài cộng đồng chung lớn nhất giữa những người bình thường, có những cộng đồng nhỏ hơn thuộc về một nhóm người, hoặc vài nhóm người khuyết tật một bộ phận trên cơ thể. Cộng đồng người khiếm thính là một cộng đồng nhỏ đó.

1. Như thế nào là người khiếm thính

Có nhiều người thường nhầm lẫn giữa người bị điếc và người khiếm thính là một. Đó là nhận định sai lầm.

Người điếc là người mất hẳn khả năng thính lực, họ hoàn toàn không thể nghe được âm thanh xung quanh dù lớn hay nhỏ.

Như thế nào là người khiếm thính

Người khiếm thính là những người bị suy giảm chức năng nghe của tai. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến bị khiếm thính: di truyền, bẩm sinh, tuổi tác, tiếng ồn, bệnh tật, hóa chất và các chấn thương vật lý.

Các phân cấp về âm thanh đối với người khiếm thính:

  • Khiếm thính nhẹ: Không nghe được tiếng nói thầm. Khó nghe được tiếng nói ở những nơi ồn.
  • Khiếm thính trung bình: Không nghe được tiếng nói thầm và tiếng nói thường. Rất khó nghe được tiếng nói ở những nơi ồn
  • Khiếm thính nặng: Không nghe được ngay cả tiếng nói lớn. Các cuộc nói chuyện được thực hiện rất khó khăn với nhiều nỗ lực.
  • Khiếm thính sâu: Không nghe được ngay cả khi hét sát vào tai. Nếu không sử dụng thiết bị trợ thính thì không thể giao tiếp.

2. Cách nhận biết người bị khiếm thính

Mất thính lực thường được coi như là “khuyết tật ẩn” vì thế có thể không có cách nào biết một người bị mất thính lực nặng. Những người bị điếc sâu có thể không đeo máy trợ thính.

Một vài người Khiếm thính có mang thẻ ghi thông tin vắn tắt về cách giao tiếp với người khiếm thính. Nếu có ai đó đưa cho bạn một trong những cái thẻ như vậy, bạn nên biết rằng người mang thẻ bị mất thính lực và có thể gặp khó khăn khi giao tiếp với bạn.

Cách nhận biết người bị khiếm thính

Lời nói của người Khiếm thính có thể nghe hơi lạ. Âm lượng của giọng nói có thể không thích hợp hay họ phát âm một vài từ nghe rất lạ. Cần nhớ rằng người Khiếm thính không thể nghe giọng nói của chính họ và vài người Khiếm thính đã học nói chưa bao giờ nghe được một từ đơn giản nào cả.

Một cách khác cho thấy một người có thể là người Khiếm thính nếu người đó dùng tay để viết ra những yêu cầu. Những người sử dụng ngôn ngữ ký hiệu không nói chuyện thì thường hay chuẩn bị viết và giấy.

3. Cách giao tiếp với người khiếm thính

Với người khiếm thính và người điếc, do không thể nghe được như bình thường, họ tìm cách khác để vẫn có thể “nghe” được người khác nói gì, đó là phương pháp “nghe bằng mắt”. Có 2 phương pháp giao tiếp phi ngôn ngữ được người khiếm thính thường sử dụng khi giao tiếp đó là: kỹ năng đọc khẩu hình (môi ngữ), và kỹ năng ngôn ngữ ký hiệu (thủ ngữ).

3.1. Kỹ năng đọc khẩu hình

Trước hết, hãy xem người Khiếm thính đó giao tiếp như thế nào. Nếu họ hỏi bạn bằng lời nói, chắc chắn rằng họ sẽ cần nghe bằng đọc tín hiệu môi khi bạn trả lời.

  • Hãy nhìn thẳng vào người khiếm thính, nếu nhìn sang chỗ khác người khiếm thính sẽ không thấy môi của bạn.
  • Nói rõ ràng chậm rãi
  • Đừng hét to
  • Bảo đảm rằng phía sau lưng bạn không có ánh đèn sáng chói có thể làm cho người khiếm thính khó nhìn thấy khuôn mặt của bạn.
  • Tránh việc để vật gì đó trong miệng khi nói chuyện với người khiếm thính.
  • Nên nói cả câu hơn là trả lời từng từ một – 70% việc đọc tín hiệu môi là đoán và nhiều từ trông rất giống nhau. Nói cả câu giúp đoán được nội dung.
  • Hãy kiên nhẫn, nếu được yêu cầu lặp lại, hãy cố gắng chuyển giọng một cách nhẹ nhàng, điều này giúp người khiếm thính hiểu dễ dàng hơn.
  • Nếu người khiếm thính vẫn chưa hiểu, đừng bỏ cuộc, hãy viết ra giấy.

Với người Điếc sử dụng ngôn ngữ ký hiệu, họ vẫn có thể muốn nghe bằng đọc tín hiệu môi. Đáng buồn là có rất ít người nghe biết ngôn ngữ ký hiệu và người Điếc lại quen với cách cố gắng giao tiếp với người nghe.

3.2. Kỹ năng ngôn ngữ ký hiệu

Một số người khiếm thính, người điếc (tuy không phải là tất cả) sẽ dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp. Hầu hết các quốc gia trên thế giới cũng có ngôn ngữ ký hiệu của riêng họ. Các ngôn ngữ này rất khác với ngôn ngữ nói, và nhìn chung là không tuân theo vùng địa lý (ví dụ như ngôn ngữ ký hiệu Anh rất khác với ngôn ngữ ký hiệu Mỹ).

Phương pháp giao tiếp này tuy sử dụng tay, nhưng nó khác hẳn phương pháp giao tiếp bằng tay của người bình thường. Phương pháp này kết hợp các ngón tay trên một bàn tay, cả hai tay, hoặc các biểu hiện khuôn mặt để diễn tả cho ý muốn nói.

Kỹ năng ngôn ngữ ký hiệu của Mỹ

Ngôn ngữ ký hiệu (thủ ngữ) thường sử dụng 2 bàn tay, các điệu bộ cơ thể, biểu cảm khuôn mặt để diễn tả cho lời muốn nói.

Đặc điểm quan trọng nhất của ngôn ngữ ký hiệu đó là tính giản lược và có điểm nhấn.

Ngôn ngữ ký hiệu ra đời từ rất lâu trước đây, vào khoảng thế kỉ 16, ngôn ngữ này tiếp tục phát triển trong cộng đồng người khiếm thính, tuy nhiên mỗi vùng lại có hệ thống khác nhau.

Đến thế kỷ 18 mới xuất hiện trường học đầu tiên dành cho người khiếm thính, với phương pháp dạy được quy chuẩn chung tại Pháp.

Đến thế kỷ 19 xuất hiện phương pháp giáo dục chung trên thế giới dành cho người khiếm thính và người điếc.

Từ những năm 2000, Việt Nam bắt đầu triển khai những nỗ lực của mình nhằm hoàn thiện và hệ thống hóa Ngôn ngữ Ký hiệu Việt Nam. Các CLB, nhóm dạy, sinh hoạt ngôn ngữ ký hiệu bắt đầu hình thành và nở rộ. Một số tài liệu khá công phu xuất hiện như: bộ 3 tập Ký hiệu cho người điếc Việt Nam, từ điểm ngôn ngữ ký hiệu Việt Nam. Đài truyền hình Việt Nam cũng có chương trình thời sự riêng dành cho người khiếm thính vào lúc 22h hàng ngày.

Bạn có thể tham khảo kỹ hơn về ngôn ngữ ký hiệu tại: https://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4n_ng%E1%BB%AF_k%C3%BD_hi%E1%BB%87u

Có thể bạn quan tâm: Cách giao tiếp bằng mắt cho người nhút nhát

Nội dung được kinhdoanhgioi.net tổng hợp và chia sẻ

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng